DI SẢN VĂN HỌC DÂN GIAN - NGUỒN LỰC VĂN HÓA MỀM TRONG PHÁT TRIỂN DU LỊCH SINH THÁI Ở VIỆT NAM: Nghiên cứu trường hợp tỉnh Bắc Ninh
DOI:
https://doi.org/10.64223/tvj.p2026.v2.i5.a92Từ khóa:
Văn học dân gian, Nguồn lực văn hóa mềm, Du lịch sinh thái, Tỉnh Bắc NinhTóm tắt
Bài viết này tập trung phân tích vai trò của di sản văn học dân gian như một nguồn lực văn hóa mềm trong phát triển du lịch sinh thái, thông qua nghiên cứu trường hợp tỉnh Bắc Ninh. Trên cơ sở tiếp cận liên ngành giữa văn học dân gian, văn hóa học và du lịch học, bài viết làm rõ cơ chế mà truyền thuyết, thần tích, ca dao và dân ca Quan họ tham gia vào quá trình kiến tạo không gian du lịch, nâng cao chiều sâu trải nghiệm văn hóa - tinh thần của du khách. Kết quả nghiên cứu cho thấy, việc khai thác di sản văn học dân gian giúp chuyển dịch trọng tâm phát triển du lịch từ không gian vật thể sang trải nghiệm văn hóa, đồng thời góp phần định vị bản sắc điểm đến theo hướng bền vững. Bài viết cũng chỉ ra những thách thức trong cân bằng giữa khai thác và bảo tồn, từ đó đề xuất một số hàm ý cho chính sách và thực tiễn phát triển du lịch sinh thái ở Việt Nam hiện nay.
Tải xuống
Đã Xuất bản
Số
Chuyên mục
Danh mục
Giấy phép
Bản quyền (c) 2026 Lê Văn Tấn, Nguyễn Thị Hưởng (Tác giả)
Tác phẩm này được cấp phép theo Ghi nhận tác giả của Creative Commons Giấy phép quốc tế 4.0 .






















